Nhảy đến nội dung
x

Gửi người phụ nữ tôi yêu

Tôi từng nghĩ rằng “làm mẹ” đơn giản lắm, chỉ cần biết nấu ăn, biết quan tâm, chăm lo cho gia đình vậy là đủ. Bởi đơn giản mẹ là mẹ và thiên chức của một người mẹ là phải làm tất cả mọi thứ. Cuốn sách “Xin đừng làm mẹ khóc” đã đập tan hoàn toàn cái suy nghĩ trẻ con, tầm thường ấy của tôi. Mỗi câu chuyện trong “Xin đừng làm mẹ khóc” là một bài học giúp tôi nhận ra rằng “mẹ” vĩ đại và quan trọng đến nhường nào, là một người mãi mãi chỉ biết cho đi, không bao giờ nhận lại. Ngẫm lại tôi thấy thật quá bất công với mẹ, sinh ra đã thiệt thòi nhưng lại sống cả đời hi sinh. Tôi thấy đâu đó hình ảnh của mẹ tôi hiện lên qua từng trang sách, và điều đó làm cho một người con như tôi cảm thấy xấu hổ, hối hận vô cùng. Giá như trước đây tôi có thể nhận ra và thông cảm cho mẹ nhiều hơn thì chắc có lẽ mẹ đã không phải  buồn lòng và vất vả vì tôi nhiều như thế. Từng dòng từng chữ tôi viết ra ngày hôm nay cũng là lời tâm sự tôi muốn nói với mẹ và tôi muốn cho cả thế giới này biết rằng mẹ của tôi “bà ấy tuyệt vời lắm”.

Tôi không biết phải bắt đầu như thế nào nữa. Mẹ tôi ư! Một người phụ nữ không đẹp nhưng luôn dành cho tôi những điều tốt đẹp nhất. Mẹ không giàu nhưng chưa bao giờ tiếc tôi bất cứ thứ gì. Ấy mà đã có khoảng thời gian tôi “ghét” mẹ tôi lắm. Ghét cái cách mẹ nhăn nhó, cấm cản tôi làm mọi thứ. Lúc đó tôi hay chống trả lại mẹ và chỉ muốn nhanh chóng đi học đại học để được sống tự do, không bị ai la rầy. Tôi đã suy nghĩ ngốc nghếch như thế cho đến khi thành cô gái 18 tuổi, rời vòng tay mẹ để đi học xa nhà. Dường như “con đã lớn thật rồi mẹ ạ, con bắt đầu cảm thấy nhớ mẹ”. Nhớ những món ăn mẹ nấu, nhớ những lời mẹ dặn dò, dạy bảo và nhớ cái cách con nũng nịu để được mẹ mua cho con món đồ con yêu thích. Giờ đây con muốn quay lại khoảng thời gian đó dù chỉ là một chút thôi cũng được nhưng sao nó thật khó mẹ à. Có lẽ con chưa hòa nhập được với môi trường mới, chưa quen với cuộc sống sinh viên. Con cảm thấy lạc lõng và cô đơn khi xung quanh con toàn những người xa lạ. Lúc bệnh tật hay lúc chán nản con cũng chẳng có ai để tâm sự và chăm sóc cho con. Nhiều khi con thấy tủi thân lắm mẹ à, nhưng con không đủ can đảm nhấc máy lên gọi cho mẹ. Bởi con sợ, con sợ làm mẹ lo lắng và con sợ khi nghe thấy giọng mẹ, nước mắt con sẽ rơi. Đúng là sống xa mẹ, tự lo cho bản thân mình không hề dễ xíu nào. Lúc này con mới nhận ra rằng giây phút được ở bên mẹ đáng quý biết nhường nào.

 Có quá nhiều việc chồng chất lên nhau và nó bỗng làm con nhớ đến mẹ. Tám tiếng làm việc ở cơ quan, về nhà lại làm một người mẹ đảm đang chăm lo cho gia đình. Thế nhưng mẹ không một lời phàn nàn hay than vãn. Cái cách mẹ âm thầm quan tâm, lo lắng cho gia đình khiến cho con cảm thấy có lỗi và biết ơn. Những điều mẹ làm tuy “nhỏ bé” nhưng thật “phi thường”. Nhớ ngày đầu con bước chân vào đại học, mẹ gác hết mọi công việc để đưa con đi nhập học. Đứng trên tầng 3 nhìn xuống thấy mẹ một mình ngồi dưới ghế đá đợi con, mẹ biết không lúc đó con thấy thương mẹ lắm, con muốn chạy ngay xuống để nói cảm ơn mẹ. Nhưng mà mẹ biết đó, con vốn dĩ là một đứa ít thể hiện tình cảm với người khác nên là nói “cảm ơn mẹ” hoặc là “con yêu mẹ” đối với con nó thật sự khó. Ngay từ ngày đầu tiên con đã được dạy một điều rất hay mẹ à “Học tập đạt kết quả tốt để báo hiếu cha mẹ”. Con lấy nó làm động lực để cố gắng, để đạt được mục đích lớn nhất của cuộc đời con là làm cho cuộc sống của cha mẹ trở nên tốt hơn. Con biết như vậy vẫn chưa đủ với những gì mẹ đã hi sinh cho gia đình, mẹ xứng đáng nhận được nhiều hơn thế. Nhưng không vì vậy mà con từ bỏ mục đích của mình. Có thể con không làm được gì nhiều nhưng con mong nó bù đắp được phần nào những thiệt thòi mẹ đã phải trải qua vì con.

Con vốn dĩ là một đứa không giỏi văn, cũng không giỏi thể hiện cảm xúc nhưng ngay lúc này đây con đã khóc mẹ à. Khóc vì hối hận và khóc vì hạnh phúc. Con hối hận vì những buồn phiền đã gây ra cho mẹ nhưng con hạnh phúc khi được làm con của mẹ. Có lẽ con phải cảm ơn nhà trường vì nếu như không có cuộc thi này thì chắc con sẽ không bao giờ có đủ can đảm hay cơ hội để có thể bày tỏ suy nghĩ của mình.  Những ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc. Hãy yêu thương và chăm sóc mẹ của mình nhiều hơn các bạn nhé.

Con muốn gửi tới mẹ lời xin lỗi và cảm ơn mẹ vì tất cả.

 

Hoàng Linh Chi.

MSSV: 71900360

Thẻ